Người vợ cô đơn quá lâu sẽ cần con mà không cần chồng

185
Loading...

Người vợ cô đơn không vì cảm giác vô vọng trong hôn nhân mà kí vào lá đơn ly hôn. Bởi họ còn sự ràng buộc, còn điều quý giá hơn cảm xúc cô đơn và chua xót trong lòng: con cái. Đàn bà ở lại, nhẫn nại vì con và họ không còn cần chồng nữa.

Đàn ông sẽ chẳng bao giờ biết được người vợ đã cô đơn bao lâu trong căn nhà mình. Họ thường ngụy biện rằng cuộc sống có quá nhiều nỗi lo nên họ chẳng thể để ý đến những chuyện vặt vãnh của đàn bà. Họ thường bảo rằng chuyện cơm áo gạo tiền, chuyện gánh vác kinh tế chẳng phải lớn lao vĩ đại hơn chuyện ngồi đó mà quan tâm đến vui buồn nhỏ nhặt của đàn bà hay sao? Họ luôn có lí do chính đáng cho sự vô tâm của mình. Ăn nhậu thâu đêm, chơi bời phù phiếm…cũng đều vì những căn nguyên sâu xa cả. Rốt cuộc trong mắt họ, chuyện người vợ cô đơn chỉ là vặt vãnh, chẳng đáng bận tâm.

Đúng là đàn ông bận lắm, đúng là cơm áo gạo tiền rất quan trọng. Nhưng làm gì có chuyện đàn ông bận đến mức chẳng hề có thời gian để quan tâm đến gia đình, vợ con. Rốt cuộc gia đình với đàn ông là gì? Là nơi để về ngủ sau một ngày làm việc và ăn chơi mệt nhoài? Là nơi để đàn ông có thể tự hào với thiên hạ rằng mình có nhà cao, cửa rộng? Còn những thứ thiết yếu nhất là sự quan tâm, yêu thương, chia sẻ thì đàn ông đã gạt ra khỏi cuộc đời họ.

Đàn bà cô đơn vài tuần, vài tháng, họ có thể rơi nước mắt. Đàn bà thời gian đầu khi bị chồng đối xử vô tâm, tệ bạc còn tìm mọi cách để thay đổi cuộc sống hiện tại của mình. Họ than vãn, khóc với chồng, khuyên nhủ để chồng thay đổi. Họ không ngừng cố gắng và hy vọng rằng chồng sẽ nhận ra mà thay đổi vì gia đình.

Nhưng một người vợ cô đơn năm này qua năm khác, nước mắt của họ đã cạn. Họ bất lực nhận ra rằng, bản thân mình không thể làm gì để thay đổi người đàn ông đó. Đàn bà im lặng và bắt đầu sống không cần chồng. Họ làm mọi thứ, tự kiếm tiền nuôi con, tự giải quyết mọi vấn đề đến với mình mà không cần nhờ chồng.

Khi người vợ cô đơn quá, nhiều người đã dứt áo ra đi. Nhưng cũng có nhiều người đàn bà, không vì cảm giác vô vọng trong hôn nhân ấy mà kí vào lá đơn ly hôn. Bởi họ còn sự ràng buộc, còn điều quý giá hơn cảm xúc cô đơn và chua xót trong lòng: Con cái. Đàn bà ở lại, nhẫn nại vì con còn chồng có ra sao cũng mặc kệ. Chỉ cần con lớn lên bình yên và hạnh phúc là đủ.

Đàn bà lấy con làm điểm tựa để vượt qua hết mọi khổ sở, đau lòng khi có một người chồng vô tâm. Con cái trở thành cuộc đời, là cuộc sống, là niềm an ủi khôn nguôi của đàn bà. Vui buồn vì con, hạnh phúc cũng là vì con. Còn người chồng, rốt cuộc cũng là người dưng nước lã. Mà đã là người dưng thì dẫu có sống lạt lòng, sống tệ bạc thì đàn bà cũng không cần nữa. Khi cô đơn quá lâu đàn bà sẽ sống như vậy: Cần con mà không cần chồng.

Theo Phụ nữ và gia đình

Loading...