Tâm sự đàn bà không cần chồng: Tôi ở lại chỉ vì con

33
Loading...

10 năm tôi khóc, khổ tâm vô cùng vì người chồng vô tâm. Thôi thì bây giờ tôi sống cho con, còn người chồng ấy tôi không cần nữa.

Nếu không vì 2 đứa con thì tôi đã rời khỏi căn nhà lạnh lẽo và người chồng vô tâm này rồi. Đàn bà có một mình, mọi quyết định đều nhanh chóng, dễ dàng. Nhưng khi đã làm mẹ, mọi quyết định đều sợ ảnh hưởng đến con, sợ con thiệt thòi, buồn khổ. Khi biết mình chẳng thể thay đổi được chồng, tôi làm ngơ đi mà sống. Với tôi bây giờ, chỉ sống cho 2 đứa con mà thôi.

Đàn ông mắc phải 1 thói xấu, phụ nữ đã mệt mỏi và khổ tâm. Ấy vậy mà những thói xấu của đàn ông, chồng tôi đều mắc phải. Anh ta vô tâm, nhậu nhẹt, gia trưởng lại thêm tật sĩ diện. Người ngoài luôn tưởng tôi có một cuộc sống ấm êm, hạnh phúc lắm. Bởi chồng tôi luôn tỏ ra tử tế, đạo mạo. Anh nói với bạn bè, với hàng xóm rằng tôi sung sướng khi làm dâu nhà anh. Nhưng có ai biết được, tôi khổ sở như thế nào khi sống với một người chồng như thế.

Tiền bạc anh làm ra đều đem đi bao bạn bè ăn nhậu. Chồng tôi sĩ diện, phải để mọi người nghĩ rằng mình giàu có, rủng rỉnh tiền bạc thì anh ta mới vui. Lương tháng lãnh ra, anh ta chẳng bao giờ đoái hoài gì đến tiền học, tiền sữa cho con. Ấy vậy mà vung tay không tiếc cho bạn bè ăn nhậu. Thành ra kinh tế trong nhà đều do một mình tôi quán xuyến. Tôi lo tiền ăn, tiền học, lo từng cây bút, quyển vở cho con đi học.

Là phận đàn bà, ai mà chẳng buồn tủi, khổ tâm khi có một người chồng tệ bạc như vậy. Thật tâm nhiều lần tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Bởi có chồng hay không thì mấy mẹ con tôi vẫn sống tốt. Bao nhiêu năm nay chồng tôi có phụ được đồng nào nuôi con. Nhưng nhìn 2 đứa con, tôi thương đứt ruột. Trong số bạn bè của con, có một đứa vì cha mẹ ly hôn mà bỏ học, buồn chán mà chơi với bạn xấu dù trước đó học rất giỏi, chăm ngoan. Tôi sợ những đứa con non nớt của mình sẽ đau lòng, tổn thương. Tôi sợ tương lai con sẽ mù mịt khi cha mẹ ly hôn. Vì thương con, nên tôi quyết định ở lại.

Biết chồng không thay đổi nên tôi làm ngơ để sống. Tôi trở thành người đàn bà không cần chồng. Tôi lao đầu vào công việc, chăm chỉ kiếm tiền lo cho con. Tôi nấu những món ngon, ba mẹ con vui vẻ ăn với nhau bất luận chồng có ngồi ăn cùng hay không. Chồng nhậu thâu đêm, anh ta vung tiền bao bạn bè… tôi không còn lên tiếng than vãn, trách móc. Chúng tôi phần ai nấy sống, chẳng can dự vào cuộc sống của nhau.

Có lẽ, nhiều người nhìn cách tôi sống sẽ cho rằng tôi quá ích kỷ, vô tâm với chồng. Nhưng đâu phải 1 ngày, 2 ngày buồn tủi mà đàn bà có thể sống được như vậy. 10 năm tôi khóc, khổ tâm mà không thay đổi được chồng thì còn cách nào ngoài chuyện vô tâm lại gấp nhiều lần? Thôi thì bây giờ tôi sống cho con, còn người chồng ấy tôi không cần nữa.

Theo Phụ nữ và gia đình

Loading...